Thông báo: Bạn hãy truy cập trang Chonmuare.com để theo dõi mã giảm giá, đánh giá mới nhé.

Review sách “Không nổi tiếng cũng đâu có sao” – Lương Nguyễn An Điền

“Không nổi tiếng cũng đâu có sao!” là cuốn sách tôi vô tình đọc được giữa những bộn bề cuộc sống. Khi lang thang trong nhà sách, tôi hoàn toàn bị cái tiêu đề thu hút, rồi tôi tự hỏi Nổi tiếng có phải là thước đo duy nhất của cuộc đời?

Đây không phải là một cuốn sách quá nổi tiếng, cũng không phải dễ được chọn mua bởi danh tiếng của tác giả. Vì Lương Nguyễn An Điền không phải là một nhà văn với hàng loạt những cuốn sách nổi tiếng, anh chỉ là một nhà báo và “Không nổi tiếng cũng đâu có sao!” là đứa con tinh thần, là cuốn sách đầu tay của anh. Người ta có thể quen với cái tên Lương Nguyễn An Điền là một nhà báo tài giỏi, một người thầy thú vị, nhưng người ta sẽ lạ khi gọi anh bằng hai chữ “Nhà văn”. Nhưng anh đã thuyết phục chúng ta rằng, anh vẫn có thể trở thành một nhà văn ưu tú, bằng cái cách anh thể hiện qua “Không nổi tiếng cũng đâu có sao!”

Nguồn cảm hứng mãnh liệt nhất của “Không nổi tiếng cũng đâu có sao!” đến từ một bài viết mang tên “You’ll never be famous – And that’s ok”. Một chuyên gia tâm lý có tiếng – Emily Esfahani Smith đã viết nó trong loạt bài xã luận của tờ The New York Times. Và Lương Nguyễn An Điền hiểu rõ, con người chúng ta dù đang ở đâu, ở độ tuổi nào, làm bất cứ công việc gì cũng đều đang cố gắng đạt tới hào quang nổi tiếng, danh giá. Đó là một chàng trai mơ ước thành lập được một công ty danh giá, đó là một người đàn ông muốn trở thành tỉ phú như Bill Gates hay đó là một cô gái muốn sở hữu Instagram với hàng triệu lượt theo dõi,… Đến cả cha mẹ, cũng muốn con cái mình đạt được một thành tựu nào đó để trở nên nổi tiếng với bạn bè. Danh giá không còn là nỗi thôi thúc, mà còn trở thành nỗi ám ảnh in hằn trong tâm trí của mọi người. Chúng ta có thể thừa nhận rằng khát khao và ước mơ là một phần của tuổi trẻ. Nhưng không ai có thể chắc chắn, sau một thời gian dài đắm chìm trong mạng xã hội, trong sự hào nhoáng của những người nổi tiếng, mình không bị nhầm tưởng sự kiệt xuất phi thường mới là chuẩn mực cuộc sống. Và nhà văn An Điền mang câu chuyện ấy vào trong “Không nổi tiếng cũng đâu có sao!” để làm thức tỉnh người trẻ Việt Nam.

khong noi tieng cung dau co sao

Cuốn sách được chia thành 3 chương với 15 câu chuyện nhỏ. Với độ dài chưa đến 100 trang giấy, thời gian chỉ khoảng 1 giờ đồng hồ đọc “Không nổi tiếng cũng đâu có sao!” chúng ta sẽ tưởng cuốn sách bình thường nhưng lại không hề bình thường, tuy mỏng nhưng cuốn sách tập hợp những bài viết ngắn, những suy nghĩ tản mạn, có chủ đề chung là những con người không nổi tiếng trong các ngành nghề khác nhau, nhưng mỗi người đều đang sống cuộc đời ý nghĩa. Cái cách mà nhà văn đưa thông điệp đến với mỗi người cũng nhẹ nhàng, dí dỏm, đầy hài hước, hứa hẹn mang đến nụ cười tủm tỉm chứ chẳng phải là một bài học nặng nề. Sau tất cả, điều chúng ta cần nhận ra rằng chúng ta chỉ là những con người bình thường sống một cuộc sống bình thường chứ chẳng phải tầm thường, và cuộc đời chúng ta, có thể giản đơn nhưng sẽ đầy phẩm giá. Đó mới chính là đích đến, chứ không phải ảo tưởng nổi tiếng viễn vông.

“Và, Columbia đã dạy cho tôi một bài học quý gấp triệu lần số tiền học phí trường thu về: Thành công thực sự không đến với những ai chỉ chờ đến ngày lãnh cái bằng tốt nghiệp và ôm cái mác “danh giá” về phe phẩy…”

Nếu Columbia khiến người khác gắn cho nhà văn An Điền “cái mác” học giỏi, tài năng, thành công thì với chính nhà văn, Columbia đã dạy anh những bài học vô cùng quý giá không thể mua được bằng tiền. Và tốt nghiệp Columbia không phải là thành công thực sự của anh như những người trẻ khác chờ “ôm cái mác “danh giá” về phe phẩy” Anh cảm nhận được nếu người Việt Nam tâng bốc anh vì anh tốt nghiệp Columbia thì người New York còn chẳng biết Columbia là ngôi trường nào. Bằng sự hóm hỉnh, vô tư và khiêm tốn đầy lạc quan, câu chuyện của nhà văn An Điền cho chúng ta thấy rõ, điều duy nhất khiến chúng ta thật sự tự hào là chúng ta sẽ làm được gì, chứ không phải là chúng ta học giỏi. Người ta thuê bạn vì bạn có thể làm việc hiệu quả, chứ không phải vì bằng tốt nghiệp của bạn được loại giỏi. Danh tiếng lúc ấy, chỉ là một thứ vô ích.

khong noi tieng cung dau co sao

“Càng sống lâu (dù vẫn còn rất trẻ) tôi càng nhận ra sự phù phiếm, vô ích của việc cậy nhờ vào cái mác “danh giá” nơi mình làm, chỗ mình học để coi đó là thương hiệu bảo chứng cho mọi hành vi, lời nói. Đâu phải cứ học cái trường danh giá đó thì nói gì cũng đúng, làm gì cũng giỏi.”

Chúng ta không thể không thừa nhận rằng làm tại một công ty lớn hay học tại một ngôi trường danh giá thì sẽ không có lợi ích gì. Nhưng những điều đó không làm cho chúng ta mặc nhiên nhận được đặc quyền đặc lợi gì hơn những con người khác trong xã hội. Và những điều đó cũng không khiến lời nói của bạn bao giờ cũng đúng và việc bạn làm bao giờ cũng hay. Tôi rất tâm đắc một đoạn văn trong cuốn sách. Nhà văn An Điền nói rằng: “Học Ivy League, làm công ty ngon mà ra ngoài không xếp hàng, thúc cùi chỏ vô bụng bà bầu để được tính tiền trước ở siêu thị, thang máy chưa mở cửa mà đã nhảy phóc vô hay mở cửa xe hơi quăng ly Starbucks kèm ống hút xuống mặt đường…thì sẽ rất xứng đáng được nghe “anh/chị rất tốt nhưng chúng tôi rất tiếc” ở mọi lĩnh vực. Đó là chưa kể, nó sẽ còn ảnh hưởng ngược lại cái mác hàng hiệu mà mình đang ra rả lợi dụng. Phải biết tội nghiệp nó chứ.” Ngay từ hiện thực cuộc sống, những câu chuyện vô ý thức liên tục xảy ra mặc dù người thực hiện nó có vô cùng giàu có hay nổi tiếng. Vậy cái “danh tiếng” đó đổi lại được gì, hay chỉ làm người khác chú ý hơn vào khuyết điểm của bạn.

 “Hạnh phúc trong cuộc sống thường nhật, hóa ra chỉ là luôn biết chắc có ai đó đang đợi mình sau những giờ làm việc mệt nhoài.”

Trở nên nổi tiếng đồng nghĩa với việc cuộc sống của bạn lại trở nên rối răm, bận rộn và phiền phức hơn, cũng có nhiều mối quan hệ hơn, nhưng không phải ai cũng sẽ ở bên bạn. Hạnh phúc không phải là cái nổi tiếng, “cái mác” thành công, tài giỏi, giàu có, mà là những mối quan hệ thật sự bên bạn. Sau những giờ làm việc, học tập mệt nhoài, được trở về nhà cùng ăn những bữa cơm gia đình và tận hưởng những giây phút ấm áp bên người mình thương. Ở đó không hề có danh vọng, không hề có những giá trị cao sáng, bóng bẩy, mà ở đó chỉ có giá trị đích thực của cuộc sống.

Hãy đọc “Không nổi tiếng cũng đâu có sao!” vào một ngày bộn bề nhất, chọn một góc nhỏ ở quán café quen thuộc và nhâm nhi từng câu chuyện, từng lời tâm sự thật thà của tác giả để tạm dừng lại cuộc đời của bạn. Và ghi nhận một điều rằng, sống một cuộc sống bình thường cũng tuyệt vời biết bao nhiêu!

Bạn có thể mua cuốn sách này về đọc chi tiết hơn nhé, mua tại Vinabook

Review sách “Không nổi tiếng cũng đâu có sao” – Lương Nguyễn An Điền
5 (100%) 1 vote

Leave a Comment